Chap 7: Kinou (1)
* Nya~nya~* tiếng kêu của Mii-chan lại một lần nữa đánh
thức Chii vào lúc sáng sớm. * Vươn vai, dụi mắt*
- Ah~ sáng rồi sao?.....Mii-chan...anh dậy ngay đây
mà.
- Đợi anh một lúc nhé!
Cậu lấy lọ sữa đổ ra cái khay nhỏ xinh của Mii-chan một
lượng sữa vừa phải cho một buổi sáng thật đẹp. Xong xuôi đâu vào đấy, Chii nấu
bữa sáng ăn rồi vớ lấy cái điện thoại. " Có nên gọi cho Yutti không
nhỉ?....Hmm...Kệ vậy!... Không gọi một hôm chắc chả sao!"
---------------------------------------------->>------------------------------------------------------
- Ahhhhhh...sao cái tên lùn này vẫn chưa gọi cho mình
chứ? Mọi hôm giờ này đã gọi ríu rít rồi cơ mà!
Yuto đã hét ầm ĩ lên. Chỉ vì lý do duy nhất là Chii đã
không gọi điện cho cậu ta vào sáng sớm ngày hôm nay...
Phải. Chuyện đó đã quá đỗi bình thường. Kể từ khi mà cả
hai lên trung học, tên tồ này và Chii vẫn hay gọi điện cho nhau vào lúc sáng
sớm. Gọi để làm gì?...Chỉ là để chào buổi sáng với nhau...chắc vậy! Hay nó còn
có ẩn ý nào đằng sau chuyện này...?
----------------------------------->>----------------------------------------------
Lại trèo lên chiếc xe motor của mình, Yuto phi thẳng tới
căn hộ của Chii. Cái âm thanh khó nghe của chiếc xe đã náo động cả khu phố tĩnh
lặng vào buổi sáng sớm. Yuto xông thẳng vào nhà Chii thấy tên lùn này đang xem
bản tin buổi sáng, cậu đi từ từ vào, tiến tới ngay đằng sau Chii và bịt mắt tên
lùn này lại. Rõ ràng là biết Chii hơi nhát mà cậu ta vẫn thích đùa. Mii-chan
không biết từ đâu nhảy vồ lên cào vào cánh tay tên tồ. Đau nên phải bỏ ra...
- Y-U-T-T-I~~~ ĐỪNG CÓ MÀ BỊT MẮT TỚ TỪ ĐẰNG SAU THẾ
CHỨ!
- *Shhh* Khẽ khẽ thôi...
- Hứ! Tại ai mà tớ phải hét to hả? Hả?
- Hìhì...xin lỗi mà~ * chỉ còn biết gãi gãi đầu rồi cười
trừ*
Nói rồi Yuto nhảy phốc lên chiếc sofa ngồi với Chii, đưa
tay vòng qua vai Chii nói tiếp:
- Tối nay đi chơi không Chii?
- Hả? *Chii tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi lại*
- Đi chơi! Đi xem phim!
-....
- Dù sao ngày mai cũng được nghỉ mà, đúng không?
- À...Ukm. Đi thì đi.
- Quyết định vậy nhá! - Yuto bỗng ngồi bật dậy chỉ tay
thẳng vào mặt Chii -20h tối nay nha! Tớ sang đón.
- U..ukm.
- Thôi...chuẩn bị đi học nào!
Chii vẫn cứ ngơ ngác. Cậu bó tay với cái tên tồ này rồi.
Đi chơi à? Cũng được thôi! Đã lâu rồi hai đứa mới đi chơi với nhau. Có vẻ sẽ
vui đây! Chii không hiểu sao cậu mong đợi tới tối nay. Trên đường đi học, cậu
có hỏi tên tồ kia tối nay hắn sẽ đưa cậu đi xem phim gì. Nếu là phim ma thì cậu
ta cứ xác định chuẩn bị từ mặt nhau luôn. Yuto bỗng quay lại hỏi Chii.
- Nè Chii-chan!
- Huh?
- Cậu thấy hai tên đó thế nào?
- Tên nào mới được chứ?
- Thì là Yamada với Okamoto.
- À...tớ thấy mấy cậu ấy có chút kì cục. Nhưng cũng rất
thân thiện. Mà có điểm này tớ không thích ở mấy cậu ấy chút nào!
- Chuyện gì cơ?
- Hôm bữa Nakano-sensei có nhờ tớ đưa hai cậu ấy đi thăm
quan trường, mấy cậu ấy nói chuyện hài hước lắm...mà vấn đề là....
- Gì?
- Mấy cậu ấy hút gái quá trời!.... Đi trong trường mà
toàn gái bu và tớ không thích điều đó.
- Tớ biết...nhưng mà cậu không nhớ về cái hôm đầu tiên
gặp Yamada à? Okamoto thì không nói.
- Gì? Cậu nói gì kì cục! Lần đầu tiên gặp Ryo-chan là
lúc cậu ấy chuyển tới lớp mình mà..Cậu cũng gặp cậu ấy ở trên lớp còn gì...?
- Thật?
- Thế chứ cậu nghĩ tớ đã gặp cậu ấy ở đâu nào?.....Rõ dở
hơi!..Nãy giờ không hiểu cậu đang nói cái gì luôn á!
- Haizz...kệ đi! Cơ mà...Ryo-chan á? Thân nhau từ hồi
nào vậy chứ?
- Thì lúc đi tham quan trường! Hỏi chi vậy?
- Cái tên khốn! Xóa kí ức của Chii rồi...chết tiệt! *làu
bàu*
- Hả? Cái gì của tớ?....Khốn?
- Không có gì!...Đi nhanh thôi...muộn học giờ!- Yuto cầm
tay Chii kéo cậu chạy theo.
- Yutti... từ từ thôi...không muộn được đâu....gần tới
rồi kìa. - Chii chỉ chỉ tay về phía cổng trường.
- Mấy giờ rồi nhỉ? - Đưa đồng hồ lên định xem...
- 7h30'.-Chii giơ cánh tay đeo đồng hồ của cậu ra trước
mặt Yutti- Bộ cậu không coi hả?
- Ờ thì.... * lại gãi đầu và cười trừ *
Chẳng nói thêm gì nữa.. cặp đũa lệch này cùng nhau vào
trường. Nhưng vừa tới cổng trường, bỗng Chii bỏ tay Yuto rồi chạy đi. Cậu tới
trò chuyện với ai đó ngay khi vừa bước qua cổng. Nhìn thấy người đó, đôi đồng
tử màu trời xanh cao vời vợi kia khẽ co rút lại, cậu nhíu mày, răng nghiến
chặt, tay nắm lại, chặt, ngay tức thì, cậu có thể xông lên đấm người đó bất cứ
lúc nào. *Ting* cái âm thanh ngắn ngủi phá tan cái khí hắc ám xung quanh Yuto.
Đưa tay vào túi lấy cái điện thoại ra, vừa mở , đôi mát xanh tuyệt đẹp kia như
rực lửa, sát khí của Yuto có vẻ bùng phát. " Tên khốn nạn.
Ngươi cứ chờ đấy"
"20h tối nay, ở nhà kho cũ cạnh rạp chiếu phim mà
ngươi tới xem phim, nếu ngươi không tới thì cậu ta... ngươi khắc tự biết. Nói
trước, ta biết tất cả bí mật của ngươi, Hunter-kun"
------------------------------------------------>>>----------------------------
"Yutti...lại đây nhanh đi." Tiếng gọi của Chii
đã hạ cái sát khí của cậu. Chạy lại tới chỗ Chii, cậu dừng lại, nắm tay Chii
rồi kéo cậu ra phía sau lưng mình, đưa đôi mắt sắc lạnh như băng quay sang nhìn
người mà Chii đã nói chuyện cùng lúc nãy thể có thù hằn gì đó với người này.
- Sao anh lại tới đây?...
- Takaki Yuya?
- Hôm qua anh ấy có gọi điện cho tớ-
- Tớ đâu nhớ là anh ta có số điện thoại của cậu đâu
Chii?
- Tớ...tớ đã gặp lại anh ấy khoảng tháng trước rồi tớ
cho ảnh số điện thoại...
- Sao cậu không nới cho tớ biết? Cậ-
- Cũng lâu rồi nhỉ...Yuto? Gặp anh coi bộ cậu khó chịu
lắm nhỉ?
" Anou...."
- Phải! Tôi rất khó chịu khi gặp anh và anh vẫn nợ tôi
một câu trả lời.
- Hể~~~~
- Giờ tôi hỏi lại lần nữa. Rốt cuộc anh tới đây có việc
gì?
" Anou...Yutti bình tĩnh lại đi mà..." Chii
ngước mắt lên nhìn cái tên cao hơn mình cả chục phân, lắc tay cậu ta, nói hãy
bình tĩnh lại mà cậu ta nào có nghe.
- Haizz...được thôi..nhưng còn..- liếc mắt về phía Chii
vẻ có ý không muốn nói cho cậu ấy nghe.
- Cậu lên lớp trước đi. À! cầm cặp lên hộ tớ luôn được
chứ?
- Được rồi... Vậy cậu nhanh lên nhé~ Chii quay sang rồi
vẫy vẫy tay chào Yuya- Gặp anh sau nhé Yuya!
Quay phắt lại, Yuto gắt với Yuya.
- Giờ thì anh mau nói đi. Rốt cuộc thì anh tới đây làm
cái gì hả?
- Hội đồng...
- Có gì thì nói mau lên. Đừng có úp úp mở mở nữa.
- Cậu cứ từ từ không được sao?
- Phải. Không thể từ từ được với anh. Đừng có vòng vo
tam quốc nữa. Mau nói nhanh lên đi.
- Được rồi...là lệnh từ hội đồng. Có phát hiện có tới
hai Vamp thuần ở khu trường học này. Và thay vì tới đây và rình mò xung quanh
như một tên có ý đồ gì đó xấu xa nên hội đồng sắp xếp cho anh vào làm giáo viên
ở đây, đường đường chính chính...hiểu rồi chứ?
- Huh? Vamp thuần à? Chẳng lẽ là hắn, cơ mà có tới hai
thì còn ai nữa ngoài hắn???
- Yuto???
Yuya nghiêng đầu gọi tên Yuto vẻ
thắc mắc. Nhưng cậu hoàn toàn lơ anh và rảo bước đi rồi chạy về lớp với những
suy nghĩ rối bời ngập tràn trong tâm trí.
Nhận xét
Đăng nhận xét